nữ nhân bất phôi
Truyện Nữ Nhân Bất Phôi - Chương 109. Năm năm sau "Vận mama" Đông Phương Chỉ trong lòng Lam Vận làm nũng, Lam Vận cười ôm lấy Đông Phương Chỉ bế lên đùi, ngón tay sờ đầu của Đông Phương Chỉ, trên mặt tràn đầy sủng nịch.
Nữ nhân bất phôi - (Chương 111) - Tác giả Minh Dã Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Nữ Nhân Bất Phôi_受受相亲(女人不坏) Tác Giả: Minh Dã Thể loại: hiện đại, hài hài, HE Tình trạng bản Raw: 110 chương hoàn. Editer: KwonFu + Molluscs Beta: Vô Ưu Vô Lo Couple: Đan Vân Sơ & Diệp Tuyền Vũ Văn án Là một cô gái xinh đẹp tự tin, Diệp Tuyền Vũ từ trước tới giờ như một cô khổng tước chói mắt, khiến
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Diệp Tuyền Vũ thở một hơi dài, cuối cùng cũng đã ngồi trên xe, một tiếng cuốc bộ mệt chết đi được, Diệp Tuyền Vũ vốn được nuông chiều từ bé có chút không chịu đựng nổi. Cô tùy ý lấy ra một hộp thuốc lá tinh xảo, rút một điếu, châm lửa, bên trong xe nhanh chóng tràn ngập khói, cô có chút xuất thần nhìn Đan Vân Sơ đang chuyên tâm lái xe, cảm giác sau khi quay về, khoảng cách giữa cô cùng Đan Vân Sơ khó khăn lắm mới gần hơn một chút sẽ lại trở thành xa. "Đan Vân Sơ, cô không hút à?" Diệp Tuyền vũ hỏi, cô còn nhớ Đan Vân Sơ trước đây rất nghiện thuốc lá, nhưng mấy ngày nay lại tuyệt nhiên không thấy cô ấy hút lần nào. "Tôi cai rồi." Đan Vân Sơ lãnh đạm trả lời, có thể là bởi vì rất lâu rồi không ngửi lại mùi khói thuốc, cho nên hiện tại có chút chán ghét. "Đan Vân Sơ, cô vì sao lại thay đổi chứ?" Diệp Tuyền Vũ hiếu kỳ hỏi, ngay cả thuốc cũng không hút, Đan Vân Sơ quả nhiên càng ngày càng trở thành người đàng hoàng. "Không vì sao cả, trong ấn tượng của tôi, cô dường như là không hút thuốc, từ lúc nào lại bắt đầu hút thuốc vậy?" Đan Vân Sơ thuận miệng hỏi. "Cô quả nhiên không nhớ, điếu thuốc đầu tiên là cô đưa cho tôi." Diệp Tuyền Vũ nhìn Đan Vân Sơ nói, bởi vì Đan Vân Sơ, Tuyền Vũ mới học hút thuốc, đến khi học xong, người khởi xướng kia lại từ bỏ, Diệp Tuyền Vũ cảm thấy có chút châm biếm. "Không ấn tượng, sau này đừng hút, khó coi chết đi được." Kỳ thực Diệp Tuyền Vũ khi hút thuốc có nổi lên vài phần dáng dấp cùng tư thái của dân chơi, thế nhưng Đan Vân Sơ chính là không thích Diệp Tuyền Vũ hút thuốc, Đan Vân Sơ cầm điều thuốc vẫn còn đang kẹp giữa hai ngón tay của Tuyền Vũ đem quẳng ra ngoài. "Thật sao? Tôi còn nghĩ mình đã học rất khá." Diệp Tuyền Vũ ngược lại phản ứng như không có gì, chỉ là nghiền ngẫm nhìn Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ hiện tại có vài phần phẩm chất như lão gà mái. "Không có việc gì học, lại đi học hút thuốc, vô vị!" Đan Vân Sơ liếc mắt nhìn Diệp Tuyền Vũ một cái rồi làm như không có việc gì tiếp tục lái xe. Diệp Tuyền Vũ nhìn khuôn mặt mỹ lệ của Đan Vân Sơ, như trước ngạo mạn, suốt 3 năm trời cô một mực chờ Đan Vân Sơ quay lại cầu xin mình, thế nhưng Đan Vân Sơ nhất định cũng sẽ không quay đầu, quật cường kiêu căng đến làm cho người ta tức giận. Nếu lần này không phải là tự Diệp Tuyền Vũ kiên quyết bám lấy, quan hệ giữa hai người thực sự như Đan Vân Sơ nói, về sau sẽ là người xa lạ. Thế nhưng Diệp Tuyền Vũ vẫn là không một chút hối hận về quyết định của 3 năm trước, nếu để cô phải chọn lần nữa, cô nhất định vẫn lựa chọn làm như vậy. "Đan Vân Sơ, cô từng hận tôi sao?" Chuyện 3 năm trước đây, ắc hẳn đã đả kích Đan Vân Sơ rất lớn, bằng không cô ấy sẽ không thay đổi nhiều như thế này. "Tiểu công chúa, cô vẫn còn định bám lấy tôi sao?" Đan Vân Sơ nói sang chuyện khác, chuyện quá khứ giờ như một giấc mộng đã qua, cô không muốn nhắc lại nữa, tiếp tục bàn chuyện hận hay không hận thực không có ý nghĩa. "Không được sao? Cô thực sự rất chán ghét tôi à?" Diệp Tuyền Vũ hỏi ngược lại. "Có chút chán ghét." Đan Vân Sơ thành thật trả lời, bất quá so với trước đây tốt hơn nhiều, Đan Vân Sơ vẫn nhớ kỹ mình trước đây không muốn thấy Diệp Tuyền Vũ nhiều đến mức nào. Diệp Tuyền Vũ mỉm cười, vờ như cô căn bản không thèm để ý, thế nhưng trong lòng lại có loại cảm giác nghèn nghẹn, sau đó Diệp Tuyền Vũ im lặng không nói gì nữa, bên trong xe an tĩnh đến mức làm cho Đan Vân Sơ có chút không quen. Đan Vân Sơ muốn tìm đề tài mới để nói chuyện, thì lại chứng kiến Diệp Tuyền Vũ đưa lưng về phía mình mà nhìn ra ngoài cửa sổ, qua kính xe, Đan Vân Sơ lơ đãng thấy được khuôn mặt của Diệp Tuyền Vũ, nét mặt tựa hồ như là u buồn, vô duyên vô cớ làm chi lại có cái bộ dạng muốn chết không muốn sống này chứ? Đan Vân Sơ trong lòng thầm nghĩ. Cũng không buồn tìm chuyện để nói với Diệp Tuyền Vũ nữa, bên trong xe lại tiếp tục một trận trầm mặc. Xe rốt cuộc cũng vào nội thành, Diệp Tuyền Vũ đột nhiên nhớ tới cái gì đó, từ trong giỏ xách lấy ra chiếc điện thoại, vừa mở nguồn lên đã thấy mấy chục cuộc gọi nhỡ cùng 9 tin nhắn chưa đọc. Đan Vân Sơ thấy Diệp Tuyền Vũ cầm điện thoại, mới nhớ đến "Đúng rồi, lúc ở nhà tôi, sao lại không thấy cô tiếp điện thoại, chẳng phải luôn có không ít người muốn tìm cô sao?" "Tôi tắt điện thoại." Diệp Tuyền Vũ ngữ khí rất hờ hững nói. "Nga!" Đan Vân Sơ bỗng nhiên cảm thấy khuôn mặt mình dường như bị người ta dội vào một gáo nước lạnh, trong lòng mơ hồ hờn giận, cũng rất lãnh đạm đáp lại một tiếng, không hề chủ động nói chuyện. Diệp Tuyền Vũ đeo lên một tai phone, tầm mắt vẫn đặt ở khuôn mặt có phần đóng băng của Đan Vân Sơ, cô thế nào lại quên mất Đan Vân Sơ là một quỷ hẹp hòi. "Ông nội, có chuyện gì sao?" Diệp Tuyền Vũ hỏi. "Vũ nhi, mấy ngày nay sao lại không gọi điện thoại về nhà?" Diệp Chấn Thiên có chút quở trách hỏi. "Con có chuyện cá nhân cần giải quyết, hơn nữa cũng không phải chuyện quá quan trọng nên mới không nói, sợ làm phiền ông nội nghỉ ngơi a." Diệp Tuyền Vũ làm nũng nói. "Đứa nhỏ này, giao thừa không trở về nhà, bố con cũng chiều theo con, cũng không quản con!" Diệp Chấn Thiên sủng nịch nói. "Ông nội mới là thương Vũ nhi nhất, ông nội là tốt nhất!" Diệp Tuyền Vũ không quên nói vài lời nịnh nọt Diệp Chấn Thiên. "Nếu biết ông nội này là tốt nhất, thì mau chóng về nhà cho ta nhìn một cái. Còn nữa, nếu đã về nước, ông muốn sắp xếp cho con trở về tổng công ty làm việc, giờ cũng đã đến lúc rồi." Diệp Chấn Thiên nói vào trọng tâm đề tài. "Dạ, cũng tốt, có điều tuổi của con dường như còn hơi trẻ." Diệp Tuyền Vũ biết rõ các ca ca bắt đầu có hành động, cũng tốt, cô hiện tại cũng muốn quay về nước. "Ông nội sẽ đào tạo con tốt nhất, tối nay quay về nhà đi, ta đã lâu không gặp con, bố con cùng mấy bác còn có các ca ca, tất cả đều đông đủ chỉ thiếu một mình con." Diệp Tuyền Vũ có chút ngao ngán thở dài, chỉ mới vài ngày không gặp thôi mà có phải lâu lắm đâu, bất quá xem ra ông nội đúng là vì mình không ở nhà mà già thêm vài tuổi rồi, nếu còn không về, đoán chừng sẽ bị mấy vị ca ca hận đến chết. "Con biết rồi, nói sau nhé ông nội, con cúp máy trước, có điện thoại gọi đến a." Diệp Tuyền Vũ ngắt điện thoại với Diệp Chấn Thiên, tiếp một cuộc gọi khác. "Có chuyện gì sao?" Diệp Tuyền Vũ hỏi. "Vũ tắt điện thoại, Nhan tìm không được Vũ, muốn hỏi lúc nào Vũ trở lại?" Bên kia thanh âm ôn nhu hỏi. "Ông nội đã điều Vũ về tổng công ty, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không trở lại."Diệp Tuyền Vũ nhàn nhạt trả lời, cô nhìn Vân Sơ, Đan Vân Sơ biểu tình vẫn không hề thay đổi, có chút lãnh ngạo. "Nhan cũng sẽ lập tức về nước, khi đó không sợ không thấy Vũ." Bên kia thanh âm có chút vui mừng, làm cho Diệp Tuyền Vũ đột nhiên cảm thấy hơi áy náy, bởi vì chính cô căn bản không nhớ nổi cô gái này. "Nhan, Vũ nghĩ chúng ta vẫn là nên..." chia tay đi, câu nói phía sau còn chưa nói hết, đã bị cắt ngang. "Vũ, yên tâm Nhan lập tức về nước, ngày mai là có thể thấy Vũ, Vũ, Nhan rất nhớ Vũ!" Ngữ khí yêu thương sâu sắc làm Diệp Tuyền Vũ không nỡ nói nên những lời tàn nhẫn bị cắt ngang vừa rồi. Một người liên tục chờ mình trong suốt 1 tuần khi mình tắt máy, ngay khi vừa bật máy đã lập tức gọi điện thoại, cũng đủ biết trong thời gian đó, cô ấy đã gọi bao nhiêu cuộc điện thoại cho mình, được một người lặng lẽ yêu, có lẽ cũng không phải là hạnh phúc, mà là gánh nặng. "Không cần như thế, nếu không có việc gì, Vũ cúp máy đây!" Diệp Tuyền Vũ cúp điện thoại, có lẽ ban đầu vẫn là nên nghe lời Lam Vận. "Tình nhân gọi đến, sao lại lạnh nhạt như thế a?" Đan Vân Sơ hiếu kỳ hỏi. "Mắc mớ gì tới cô?" Diệp Tuyền Vũ nhíu mày hỏi, cô không thích cùng Đan Vân Sơ bàn luận vấn đề tình nhân hiện tại của mình. "Đang ăn trong bát, còn nhìn trong nồi, thật không phải thói quen tốt." Đan Vân Sơ không chút kiên nể nói, rõ ràng là người đã có nhân tình, lại còn muốn có thêm mình làm tình nhân, người tâm tình trăn hoa như vậy, hẳn là nên tống vào chuồng heo mới phải. "Cô dựa vào cái gì mà nói tôi ăn trong bát, nhìn trong nồi, nếu không phải cô..." Diệp Tuyền Vũ phẫn nộ nói, nếu không phải vì Đan Vân Sơ, tôi lúc trước thế nào lại cùng Hà Nhan mơ hồ phát sinh quan hệ, vậy mà cái tên đầu sỏ gây nên mọi chuyện còn ở nơi này nói lời châm biếm. "Tôi thế nào chứ?" Đan Vân Sơ khó hiểu trước biểu tình phẫn nộ của Diệp Tuyền Vũ. Dù sao chuyện Diệp Tuyền Vũ đa tình dối trá, cũng không phải lần đầu tiên mình biết, cớ gì lại phản ứng quá khích như thế! "Dừng xe!" Diệp Tuyền Vũ thét lên, cô chán ghét chết Đan Van Sơ! "Này, chỗ này không thể dừng xe được!" Cái con người điên khùng này, không thấy biển báo cấm dừng xe sao? "Tôi bảo cô dừng xe!"Diệp Tuyền Vũ hướng Đan Vân Sơ rống lên, Đan Vân Sơ trong lòng tức giận đến đỉnh điểm, cái đồ chết tiệt này, cô nghĩ cô là ai hả! Đan Vân Sơ tức giận ngừng xe bên vệ đường, mở cửa xe, "Tốt nhất là đừng gặp lại!" Đan Vân Sơ lạnh lùng nói một câu, thô bạo đạp ga, đem Diệp Tuyền Vũ quẳng ở phía sau. Đan Vân Sơ trên xe cũng vô cùng bốc hỏa, Diệp Tuyền Vũ thực sự là không hiểu ra làm sao, bất quá chỉ nói cô ấy có một câu thôi mà, cớ gì lại hướng mình phát hỏa như thế, Diệp Tuyền Vũ nghĩ rằng cô ta vẫn còn là kim chủ của mình sao? Diệp Tuyền Vũ chết tiệt, tốt nhất là đừng xuất hiện, bằng không đừng nghĩ mình sẽ diện sắc mặt hòa nhã tiếp đãi, Đan Vân Sơ trong lòng oán hận nghĩ đến.
Reads 56,984Votes 950Parts 111Complete, First published Jul 11, 2016Table of contentsThu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Thu, Feb 23, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Thu, Feb 23, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Thu, Feb 23, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Nữ nhân bất phôi - Hoàn Tác Giả Minh Dã Thể loại hiện đại, hài hài, HE Tình trạng bản Raw 110 chương hoàn. Editer KwonFu Beta Vô Ưu Vô Lo Nội dung Cuộc truy đuổi ái tình của một tiểu công chúa cùng nữ vương. Nhận xét Truyện cũng rất hay nhưng hoàn toàn ăn mặn. Chống chỉ định trẻ dưới 16t ;24minh
"Vân Sơ, đứa nhỏ này cũng thiệt là, mang theo khách về nhà cũng không nói ta một tiếng, giờ cái gì cũng chưa chuẩn bị, không thể tiếp đãi chu đáo, nếu như có gì sơ suất hy vọng đừng để ý." Đan mẫu khách khí nói, ngữ khí cực ôn nhu. "Là cháu đột nhiên tới chơi, quấy rầy dì cùng chú mới phải." Diệp Tuyền Vũ cảm thấy bất luận từ bề ngoài hay tính cách, Đan Vân Sơ đều không giống Đan mẫu. "Chính là, cô ấy tự theo tới, con thật không nghĩ tới sẽ mời cô ấy..." Đan Vân Sơ nói nhẩm, thanh âm tuy rất nhỏ, nhưng vẫn để cho 2 người đang khách khí kia nghe được. Diệp Tuyền Vũ có chút xấu hổ nở nụ cười, Đan mẫu có nghĩ mình là da mặt dày hay không đây? Đan Vân Sơ chết tiệt, một chút thể diện cũng không thèm giữ cho mình. "Đương nhiên không quấy rầy, Vân Sơ quanh năm không ở nhà, trong nhà lạnh tanh vắng vẻ, người lớn tuổi cũng cần một chút náo nhiệt." Đan mẫu cười đến mức rất thân thiết, coi như không nghe thấy lời nói nhẩm của Đan Vân Sơ, thanh âm như chỉ để cho mỗi Diệp Tuyền Vũ nghe. "Mẹ là còn để tâm chuyện con không về nhà mừng năm mới sao, người ta vì có việc đột xuất a." Đan Vân Sơ mang theo một chút giọng điệu nũng nịu, làm cho Diệp Tuyền Vũ vô cùng kinh ngạc, bình thường trước mặt mình luôn là một nữ vương, chưa từng gặp qua tư thái thục nữ như vậy ở cô ấy. "Lần sau không được viện cớ này nữa" Đan mẫu sủng nịch nói, bà mơ hồ cảm thấy,cái gọi là có việc cùng cô gái trẻ quá mức xinh đẹp trước mắt này có chút quan hệ. "Ân." Đan Vân Sơ phi thường ngoan ngoãn gật đầu. Xem ra Đan Vân Sơ cũng có chút lương tâm, không đem chuyện mình sinh bệnh làm lỡ mất thời gian về nhà của cô ấy nói ra, bất quá ở trước mặt Đan mẫu, Đan Vân Sơ cực kỳ giống một người con hiếu thảo không để ba mẹ phải lo lắng bất cứ điều gì về mình. Hay Đan Vân Sơ chính là loại ở nhà thì sắm vai một cô gái ngoan ngoãn, ra khỏi cửa liền biến thành người hoàn toàn khác, nhớ năm kia đầu tóc nhuộm đủ màu sắc, trang điểm xinh đẹp, hút thuốc uống rượu không gì là không biết, thậm chỉ khi đó còn làm tình nhân của mình, Đan mẫu sợ là đều chẳng hay biết gì, hoàn toàn bị qua mặt. Ngay cả trang điểm Đan mẫu cũng không chấp nhận, bề ngoài thoạt nhìn thực dễ nói chuyện, nhưng thật ra lại không giống như vậy,hẳn là thuộc dạng gia giáo quá mức nghiêm khắc, Diệp Tuyền Vũ có chút hiểu ra, có thể người mẹ thoạt nhìn giống như tiểu thư khuê các thời cổ đại này chính là nhược điểm của Đan Vân Sơ. Diệp Tuyền Vũ đột nhiên ý thức được, có phải là mình có thể uy hiếp Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ tuyệt đối sẽ không để Đan mẫu biết giữa mình và cô ấy là quan hệ gì. Tin chắc, Đan mẫu sẽ không bao giờ chấp nhận con gái bà vì công danh lợi lộc mà bán rẻ thân thể, Diệp Tuyền Vũ càng nghĩ càng cảm thấy nếu dựa vào điểm này, sau này không sợ không thể khống chế được Đan Vân Sơ, chỉ là như thế này có phải là rất hèn hạ hay không, Diệp Tuyền Vũ có chút chột dạ nghĩ đến. Vào nhà, Diệp Tuyền Vũ thấy một người đàn ông đứng tuổi, có quấn khăn quanh cổ, trên tay còn đang bưng một chén thức ăn, ông chính là Đan phụ 1, cùng Đan Vân Sơ cũng không giống nhau, không thể nói rõ anh tuấn, nhưng cũng có vài phần thú vị, nham hiểm, là ấn tượng mà Đan phụ mang lại cho Diệp Tuyền Vũ. "Tiểu nữ vương nhà ta đã về, qua đây để ta xem có gầy đi không?" Đan phụ cười híp mắt nói, đặt cái chén đang cầm trong tay lên bàn, bước về phía con gái của mình. "Ba, con đã không còn là con nít." Đan Vân Sơ bất đắc dĩ nói, ba lúc cưng thì liền xem mình như con nít. Đan phụ sau khi thấy con gái mình hoàn hảo vô khuyết, mới chú ý tới bên cạnh còn có một cô gái yêu kiều, tuổi xem ra nhỏ hơn con mình. "A, dẫn theo một tiểu công chúa quay về sao?" Đan phụ ngữ khíkinh ngạc, bất quá ông cùng Đan Vân Sơ không hổ là cha con, đối với Diệp Tuyền Vũ cách xưng hô cũng giống nhau. Đan Vân Sơ muốn cười, ba cũng hiểu được Diệp Tuyền Vũ giống tiểu công chúa a, tiểu công chúa còn liều mạng muốn trở thành nữ vương, cô ấy như thế này, nhất định chỉ có thể là công chúa. Diệp Tuyền Vũ cảm thấy sau ót mình như tê cứng, tự mình từ khi 14 tuổi đã bị Đan Vân Sơ gọi là tiểu công chúa, cô không hề muốn làm tiểu công chúa, vì cái gì Đan Vân Sơ có thể làm nữ vương mà cô lại chỉ có thể làm công chúa chứ? Diệp Tuyền Vũ phẫn uất nghĩ đến. "Khanh 2, tiểu nữ vương của chúng ta lần đầu tiên dẫn người khác về nhà, lại còn là một tiểu công chúa!" Đan phụ nhìn Đan mẫu nói lại lần nữa, bởi vì ông thực sự rất kinh ngạc, tiểu nữ vương từ bé đã có chút không hòa đồng, nói dễ nghe thì là ngạo khí, khó nghe chính là quái gở, loại tính khí này của Đan Vân Sơ thật khiến Đan phụ bận tâm không ít. Bất quá kỳ lạ chính là, dù có rất nhiều bạn cùng trang lứa cố tình tiếp cận, nhưng rất ít khi thấy tiểu nữ vương đáp lại. Tiểu nữ vương tính cách có chút kém cỏi, điểm ấy Đan phụ miễn cưỡng thừa nhận, phải biết rằng tiểu nữ vương thực ra chính là bảo bối trong lòng Đan phụ, muốn ông thừa nhận tiểu nữ Vương là không tốt có thể nói là phi thường khó khăn. Đan phụ cùng Đan mẫu giáo dục Đan Vân Sơ hoàn toàn không giống nhau, Đan phụ giống như lão gà mái, tiền tiền hậu hậu đều quan tâm, nóng lạnh đều không được, sủng nịch một cách không hợp lý, Đan mẫu đối với Đan Vân Sơ là hoàn toàn thả lỏng, bất luận cái gì cũng đều để cô tự mình quyết định, không hề can thiệp, sẽ không hỏi đến quá nhiều. Thế nhưng kỳ quái chính là, Đan Vân Sơ luôn cảm thấy mẹ mình có một lực uy hiếp, vì thế cô không dám trước mặt mẹ làm bất luận chuyện gì mà bà không thích. Đan mẫu nghe xong, điềm nhiên mỉm cười, bất quá, gọi cô gái kia là tiểu công chúa, có chút chuẩn xác. "Tiểu công chúa ngồi đi, cần lập tức dọn cơm a, tiểu Vân Sơ lần đầu tiên mang khách về nhà, phải tiếp đãi tốt mới được." Đan phụ đúng là một người tình cảm, nhiệt tình đến làm cho người khác cũng thoải mái, không giống Đan mẫu, khách sáo đến độ làm cho người khác cũng phải khách sáo theo. "Khanh, nhà của chúng ta rất ít khi ăn tết náo nhiệt như thế này." Đan phụ vui vẻ nói. "Ân." Đan mẫu vẫn là cười ôn nhu, nhìn ra được, Đan mẫu không phải người nói nhiều, ở trên bàn cơm Đan phụ mới là người nói nhiều hơn. Đan phụ so với Đan mẫu có phần tình cảm hơn, Đan mẫu tuy là khách khí, thế nhưng cảm giác được bên trong bà là một cỗ ấm nóng. "Tiểu công chúa thế nào lại quen biết tiểu Vân Sơ nhà chúng ta vậy?" Đan phụ hiếu kỳ hỏi, một đứa trẻ có thể làm cho Vân Sơ dẫn về nhà, quan hệ giữa hai đứa hẳn là không bình thường. "Ba, con đã 30 tuổi, còn kêu là tiểu Vân Sơ, nghe thật khiến người ta chán ghét a!" Đan Vân Sơ kháng nghị nói, còn không phải sợ cái người ngoài đang ở đây chê cười a. "Con bao nhiêu tuổi cũng là con của ba, tiểu Vân Sơ vừa mới sinh ra, thực sự rất dễ thương a, rất mập mạp, nặng 4,5 cân, làm khanh thực vất vả..." Đan phụ rơi vào hồi ức với vẻ mặt hạnh phúc, ông vẫn cảm thấy tiểu Vân Sơ lúc mới sinh thực sự rất đáng yêu, mỗi ngày đều ôm mà không thấy chán. Đan Vân Sơ không nói gì, cô thầm nghĩ ba mình ắc hẳn là rất yêu thích trẻ con. Diệp Tuyền Vũ thầm cười, tiểu Vân Sơ, ha ha, sau này có cái để chọc ghẹo Đan Vân Sơ rồi, một cô bé béo ú nặng 4 cân rưỡi a. "Đúng vậy, thế nào lại biết Vân Sơ nhà chúng ta? Vân Sơ, đứa nhỏ này thật khó có người thân cận, các con thế nào lại trở thành bạn nhau?" Im lặng lắng nghe nãy giờ, Đan mẫucũng tò mò hỏi. Tụi con không phải bạn bè, hai người trong đầu cùng suy nghĩ. Con không có quen, cô ấy là một cái đuôi bám chết dính vào con, Đan Vân Sơ trong lòng bổ sung câu trả lời. Con là kim chủ của cô ấy, sau này vẫn là như thế. Diệp Tuyền Vũ cũng bổ sung trong lòng. "Cô ấy là em gái học trưởng của con, bởi vì tham xa các đoàn thể trong xã hội mà quen biết rồi dần dần cũng thân thiết." Đan Vân Sơ lên tiếng trả lời trước. Diệp Tuyền Vũ gật đầu, bất quá trong lòng lại có suy nghĩ khác, xem ra suy đoán của cô vừa rồi là đúng, cô nhìn Đan Vân Sơ rồi nở nụ cười có chút thâm thúy. Bất quá làm gì có người con gái nào lại có thể tự đi nói với mẹ mình, rằng mình ở bên ngoài làm tình nhân, lại còn là làm tình nhân của một người con gái khác. Đan Vân Sơ vừa nhìn thấy Diệp Tuyền Vũ cười như vậy trong lòng liền có chút hoảng sợ, kiểu cười đó chỉ xuất hiện khi tiểu công chúa tính kế người khác, Đan Vân Sơ có chút chột dạ, tuy rằng Diệp Tuyền Vũ sẽ không nói ra những chuyện trước đây của mình, và cả mối quan hệ rối loạn của hai người, nhưng cũng khó bảo đảm cô ấy sẽ không dùng những thứ đó để áp chế mình. "Bố mẹ, con đưa tiểu công chúa ra ngoài dạo chơi một chút, để cô ấy được cảm thụ không khí đón mừng năm mới ở thôn quê." Đan Vân Sơ ăn xong thì vội vàng kéo Diệp Tuyền Vũ đi ra ngoài căn nhà gỗ nhỏ. "Khanh, tôi hôm nay rất vui a, Vân Sơ nhà chúng ta cuối cùng cũng dẫn bạn về nhà." Đan phụ hướng vợ mình vui vẻ nói. "Ông không cảm thấy hai đứa nó có chút kỳ quái sao?" Đan mẫu có chút suy nghĩ nói, hai đứa trẻ này tính cách rất khác nhau, thoạt nhìn là không ai chịu nhường ai, thế nào lại có thể cùng ở chung một chỗ chứ? "Ha ha, tiểu nữ vương cùng tiểu công chúa thì có gì kỳ quái chứ, Vân Sơ nhà chúng ta dẫu có qua lại thân thiết một chút với những nhân vật lạ lùng cũng đều không kỳ quái, nhất định là do Vân Sơ trước giờ không dẫn người khác về nhà, đột nhiên hôm nay lại mang về một người, nên mới khiến khanh cảm thấy quái lạ." "Có lẽ." Đan mẫu ngữ khí nhàn nhạt trả lời. "Diệp Tuyền Vũ, quản cho tốt cái miệng của cô, đừng có mà đem những lời không nên nói nói ra!" Đan Vân Sơ vẻ mặt nghiêm túc nói. "Cưng à, cái gì mà là không nên nói chứ? Là chuyện cô trước đây cùng với cô trước mặt mẹ cô ngoan ngoãn hiền lành là 2 người hoàn toàn khác nhau, hay là chuyện cô là tình nhân của tôi?" Diệp Tuyền Vũ biết rõ còn cố hỏi, vẻ mặt cười đến mức tà ác, xem ra chuyến đi nếm mùi quả đắng này quả là không vô ích, rốt cuộc cũng bắt được điểm yếu của Đan Vân Sơ. "Cô biết rõ còn hỏi, Diệp Tuyền Vũ, tôi cảnh cáo cô đừng chạm đến giới hạn của tôi!" Đan Vân Sơ ngữ khí có chút lãnh ý, chuyện bồng bộc lúc trẻ kia, cô đã sớm hối hận, vết sẹo này không ai được phép khơi mào lên! Diệp Tuyền Vũ đột nhiên từ đằng sau ôm lấy Đan Vân Sơ "Tình nhân yêu dấu của tôi, đừng khẩn trương, tôi còn chưa nói gì mà? Thế nhưng việc giữ kín bí mật luôn luôn đòi hỏi một chút hoa hồng không phải sao?" Diệp Tuyền Vũ cố tình vừa nói vừa thổi từng hơi vào tai Vân Sơ, Vân Sơ thân thể liền trở nên cứng ngắc. Đan Vân Sơ im lặng không đáp, thế nhưng khuôn mặt đanh lại, Diệp Tuyền Vũ cảm giác được Đan Vân Sơ là đang giận, nên cô cũng không dám tiếp tục khiêu khích Vân Sơ, bức Đan Vân Sơ nổi nóng, cô cũng không được lợi lộc gì. "Đan Vân Sơ, cô có cái tôi của mình, tôi cũng có, cho nên chúng ta cùng nhau thỏa hiệp một chút được không, tôi sẽ không Bá Vương ngạnh Thượng Cung 3, để cho tôi ôm một chút có được không? "Diệp Tuyền Vũ ngữ khí mềm mỏng, không muốn buông Đan Vân Sơ ra, cô vẫn luôn yêu thích cảm giác ôm lấy Đan Vân Sơ, thế nhưng Đan Vân Sơ cơ hồ chẳng bao giờ ngoan ngoãn để cho mình ôm. Chú thích 1 Đan phụ bố của Đan Vân Sơ. 2 Khanh tên của mẹ Đan Vân Sơ. 3 Bá Vương ngạnh Thượng Cung Vương gia bá đạo hạch sách Thượng Cung. Ý của Diệp Tuyền Vũ lúc này chính là cô sẽ không dựa vào điểm yếu của Đan Vân Sơ mà hạch sách cô ấy. Tuy nhiên cô vẫn luôn tự tin cho mình là Bá Vương a . =
nữ nhân bất phôi